Vị ngọt từ tim

0

Tôi lên Điện Biên đem theo nung nấu phải đến cho bằng được Nậm Sin. Nơi ấy có đồng bào người Si La sinh sống, mà tôi biết họ là một trong những dân tộc đặc biệt ít người được bảo tồn.

Vượt qua những nhọc nhằn của nhiều chặng đường dài nối tiếp, cuối cùng tôi cũng đến được đích. Có lẽ bạn sẽ muốn hỏi, tôi cảm nhận thế nào, có thích vùng đất đó không?… Xin được bỏ qua những lời giao đãi để nói thật lòng mình. Tôi đã gần như trống rỗng ở phút giây đầu tiên ấy. Nó nghèo như khá nhiều bản nghèo khác ở khắp các tỉnh mà tôi đã từng đi qua. Nó buồn như những gì mà tôi từng cảm thấy ở đâu đó, Lai Châu, Sơn La, Yên Bái… Nậm Sin vẫn còn đơn sơ lắm: Những ngôi nhà gỗ nhỏ, những đứa trẻ ăn mặc xộc xệch, những khuôn mặt lam lũ…

vi ngot tu tim Vị ngọt từ tim

Tôi nghĩ, phải chăng cảm nhận của mình không thật công bằng? Phải chăng vì trước khi đến tôi đã đọc ở đâu đó rằng, do là bản dân tộc đặc biệt ít người nên Nậm Sin được đầu tư rất nhiều tiền để bảo tồn văn hóa, để hỗ trợ phát triển kinh tế… và còn nhiều chính sách khác. Có phải vì thế mà tôi đã chờ đợi nhiều hơn nên buồn nhiều hơn. Bất giác, tôi nhớ đến câu chuyện nuôi gà công nghiệp mà người ta vẫn nói để nhắc những nhà giàu chăm con thời hiện đại, những chính sách quá “tròn” khi chăm những đứa trẻ trong làng trẻ SOS…

Sau một ngày ở Nậm Sin, được ăn bữa cơm đạm bạc nhưng thật chân tình, được nghe những bậc cao niên kể thật nhiều về phong tục lễ tết của người Si La, được ngắm họ trong trang phục truyền thống và cả ngắm những trái bí đao tròn như lợn con lăn lóc góc nhà… tôi ra về đã thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Và đáng yêu nhất là khi chú bộ đội biên phòng nói với tôi: “Nếu bạn đến chơi vào tết cổ truyền, hãy tặng bà con một gói mì chính nhé (bé xíu thôi cũng được). Bà con quý vì nó như mang đến ý nghĩa cầu chúc ngọt ngào, yêu thương…”.

Còn tôi thì nghĩ, mình thực sự sáng suốt khi đến Nậm Sin – nơi cho tôi nhiều cảm xúc. Bạn có nghĩ giống tôi không? Chúng ta đâu chỉ khao khát sống với toàn hoa hồng, chỉ khám phá những nơi kỳ vĩ, linh thiêng… mà còn cần đến cả những nơi bình thường nhất, nơi tôi gọi là cuộc sống chưa “tròn” như Nậm Sin. Ai cũng biết, cuộc sống vốn không bao giờ “tròn” và chỉ khi thực sự sẵn sàng đến ta mới cảm nhận được nơi đó vẫn có vị “ngọt”. Và ở Nậm Sin, vị ngọt đến từ trái tim…

Thanh Hoa

Chia sẻ bài viết:

Bình luận bài viết