Về Huổi Chan xa và nhớ

0

Bản Huổi Chan thuộc xã Mường Mươn, huyện Mường Chà, cách T.P Điện Biên Phủ hơn 40 cây số. Khoảng cách ấy không quá xa cho những cuộc đi bằng ô tô hay xe máy nhưng cũng đủ để cái tên Huổi Chan chẳng gợi trong lòng người mới đến Điện Biên ý niệm rằng mình cần phải đến đó, dù chỉ là một lần trong đời.

Đã đôi lần lên Điện Biên, từ T.P Điện Biên Phủ đi thị xã Mường Lay, qua Huổi Chan nhưng tôi cũng chỉ hình dung về Huổi Chan qua cái chỉ tay của mọi người. Và tôi đến Huổi Chan thật tình cờ vì lỡ độ đường. Tạt vào bản tìm chỗ sửa xe nhưng người duy nhất có thể làm được việc đó đang ở ngoài đồng. Vậy là tôi quyết định ở lại.

Huổi Chan nằm dọc theo quốc lộ 12, kẹp giữa một cánh đồng rộng dài và con suối Nậm Lay uốn lượn. Buổi trưa ở Huổi Chan, gió tứ phía lồng lộng. Chiều trở nhẹ, sóng lúa xanh rì đuổi nhau về phía chân núi. Trên cây cầu bắc qua suối, tôi đứng ngắm những tốp người hối hả về bản sau một ngày miệt mài trên đồng. Hai đầu cầu như chiếc cổng rợp bóng cây leo là nơi mà người trong bản thường dừng lại nghỉ sau khi vượt qua đoạn cầu đầy nắng… Và tôi thích cái cảm giác lâng lâng gió lộng trên đầu cầu, giữa những người mới quen mà đã cởi mở ở nơi này… Có những người tôi mới gặp lần đầu vẫn dành cho tôi một góc nhớ nhung trong đời họ. ấy là khi, tôi được chủ nhà bố trí cho nghỉ ở gian dành cho khách – một nơi sang trọng nhất trong nhà. Nơi mà từ đó, tôi có thể ngả lưng phía trong mà ngắm trăng qua ô cửa sổ trong căn nhà sàn ấm cúng của gia đình người Thái. Chén nước nấu từ lá cây rừng đủ ấm nóng một quãng ký ức, cho đến tận giờ…

ve huoi chan Về Huổi Chan xa và nhớ

Không đủ đầy như vùng lòng chảo Điện Biên nhưng cũng không đến nỗi thiếu hụt như những vùng khó khăn khác của tỉnh, Huổi Chan may mắn tiếp giáp với nguồn nước của suối Nậm Lay, nên đất đỡ phần cằn cỗi. Song ngoài cấy lúa trên phần ruộng ít ỏi, rồi khai thác thủy sản trên suối… câu chuyện thoát nghèo của người dân Huổi Chan còn nhiều nỗi phải bàn. Nhưng người dân Huổi Chan rất giỏi làm đồng và chăm đánh bắt cá. Có lẽ bởi nhờ đức tính cần cù và sáng tạo ấy mà người Huổi Chan đã vượt qua gian khó để chuyển mình (dù rất chậm) theo nhịp chuyển chung của xã hội.

Giờ thì tôi đã quá xa, xa lắm cái mảnh đất bình yên và thân thiện ấy. Xa nhưng tôi vẫn luôn nhớ về Huổi Chan – nơi tôi đã một lần đến trong đời.

Thanh Hoa

Chia sẻ bài viết:

Bình luận bài viết